Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa, văn mẫu chọn lọc

Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa

Đề bài: Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa

Ngoài tham khảo mẫu bài văn hay tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa thì các em cũng cần tham khảo, quan sát thêm hoạt động ngôi trường, tưởng tượng 20 năm trường thay đổi thế nào. Hơn nữa, các em tham khảo tại bài viết này để viết bài về trường học sâu sắc, hay hơn.

bai van mau tuong tuong 20 nam sau vao mot ngay he em ve tham lai truong xua

Bài văn tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường cũ bá đạo, hay nhất

Nội dung bài viết:
I. Dàn ý.
II. Bài văn mẫu hay.
1. Văn mẫu số 1.
2. Văn mẫu số 2.
3. Văn mẫu số 3.
4. Văn mẫu số 4.
5. Văn mẫu số 5.
6. Văn mẫu số 6.
7. Văn mẫu số 7.
8. Văn mẫu số 8.


I. Dàn ý Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa

1. Mở bài

- Giới thiệu hoàn cảnh, thời gian, không gian em về thăm trường cũ: Nhân dịp gì? Đó là trường Tiểu học, THCS hay THPT.

- Cảm xúc của em trong buổi thăm trường đó.

2. Thân bài

- Kể kết hợp với miêu tả những thay đổi của ngôi trường sau 20 năm:

+ Quang cảnh chung của trường.

+ Cơ sở vật chất của trường.

+ Tâm trạng của thầy cô, học sinh trong trường.

- Kể lại cảnh em gặp lại bác bảo vệ, cô giáo chủ nhiệm cũ, các thầy cô giáo ngày xưa từng dạy mình,...

3. Kết bài

- Tình cảm, suy nghĩ của em đối với ngôi trường sau 20 năm.

- Hết -

II. Bài văm mẫu Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa

1. Văn mẫu Kể chuyện 20 năm sau em về thăm lại mái trường mà hiện nay em đang học số 1

Hà Nội ngày... tháng... năm...

Vũ thân mến!

Thế là một thời gian dài đã trôi qua, chúng ta không còn là những cậu học trò nhỏ lớp 9 ngày nào, ngây thơ và cũng không kém phần nghịch ngợm. Giờ đây, mỗi chúng ta đều đã trưởng thành, và có lẽ cũng đã đạt được ước mơ của mình. Đã lâu rồi mình chưa viết cho cậu. Đầu thư, mình xin chúc cậu và gia đình mạnh khỏe, hạnh phúc, chúc cậu đạt được nhiều thành công trong cuộc sống. Mình biết cậu đã đạt được ước mơ trở thành nhà báo, bởi mình cũng đã đọc được một số bài viết của cậu. Còn mình, mình cũng thực hiện được ước mơ trở thành một doanh nhân. Mình hi vọng tất cả những thành viên yêu quý của 9A5 ngày ấy đều đạt được mong ước của mình.

Vũ thân! Mình luôn ghi nhớ trong lòng rằng những thành quả mà chúng ta có được ngày hôm nay có công sức rất lớn của các thầy cô đã hết lòng dạy dỗ chúng ta dưới mái trường xưa. Vậy mà, sự bận rộn của cuộc sống lắm lúc đã làm mình quên thầy cô, quên trường cũ. Chúng mình thật có lỗi phải không Vũ? Và có lẽ, nếu không vì một chuyến đi công tác tình cờ thì mình cũng không nghĩ đến chuyện về thăm lại trường xưa.

Hôm ấy, vào một ngày hè, mình thong thả đi bộ dưới những tán cây xanh. Mình đang tới để giám sát công việc trong một chi nhánh, gần ngôi trường thân yêu của chúng ta. Mình bước từng bước, bỗng nhiên, mình cảm giác có gì đó là lạ. Mình liền ngoảnh sang bên và nhìn thấy. Tất nhiên rồi, sao có thể nhầm được nữa. Trong lòng mình dâng lên một cảm xúc khó tả, rất thân thuộc khi nhìn tấm biển: "Trường trung học cơ sở dân lập M.V.Lô-mô-nô-xốp".

Đây chính là ngôi trường mà chúng ta đã gắn bó với nó trong suốt những năm học cấp II. Mình không kìm nén được cảm xúc và bước vào bên trong, vẫn những bóng dáng, hình ảnh thân thuộc, ngôi trường của chúng ta không thay đổi nhiều, có lẽ chỉ những hàng cây trên sân trường là xanh hơn, già hơn. Mình đang miên man trong dòng cảm xúc thì có một giọng nói cất lên:

- Anh vào đây có việc gì thế!

Đúng giọng nói này rồi, giọng nói của anh bảo vệ ngày xưa. Sau một thoáng sững sờ, mình vội đáp:

- Chào bác bảo vệ, tôi trước là học sinh trường này, nhân tiện đi qua đây nên muốn ghé lại thăm trường.

Người báo vệ cười xòa và nói:

- Ra anh cũng là học sinh trường này. Tôi đã làm bảo vệ ở đây suốt hai mươi năm nay, không biết tôi có hân hạnh được biết anh không nhỉ?

Mình đáp:

- Có thể bác không còn nhớ tôi, nhưng tôi thì nhớ bác rõ lắm.

Rồi mình nói chuyện với người bảo vệ một lúc lâu, nói về những kỉ niệm xưa cũ. Mình cứ ngỡ mình đang còn là một học sinh bé bỏng dưới mái trường này kia đấy. Sau đó, mình tiếp tục đi vào bên trong, lên cầu thang đi lên tầng hai. Đi dọc dãy hành lang, mình lại một lần nữa bắt gặp cái cảm giác hồi hộp, xao xuyến như khi còn là cậu học trò lớp chín. Đến cửa lớp học xưa, nhìn thấy biển lớp 9A5, mình như thấy lại hình ảnh của hai mươi năm về trước.

Trong "ngôi nhà chung" ấm cúng này, bốn mươi thành viên của lớp đã cùng học tập, vui chơi, cùng chia sẻ với nhau những niềm vui, nỗi buồn, những tâm tư, tình cảm của tuổi học trò hồn nhiên, trong sáng. Bảng đen, phấn trắng, những dãy bàn học, những giờ lên lớp, những cuốn lưu bút... tất cả chỉ như mới đây thôi, vẫn vẹn nguyên trong kí ức mình.

À, cậu vẫn còn nhớ chỗ ngồi ngày xưa của tụi mình chứ? Hàng thứ hai, dãy bên trái - nơi tập trung những cây văn nghệ của lớp, là hạt nhân trong các buổi liên hoan, tổng kết cuối năm. Chỗ ngồi này đã gắn bó với mình suốt bốn năm học, với biết bao kỉ niệm.

Bao năm học trôi qua, mỗi người khi rời xa mái trường lại mang theo biết bao kỉ niệm, chỉ riêng điều đó thôi, lớp mình đã trở thành "kho lưu trữ tình cảm" của bao con người rồi, phải không Vũ?

Rời khỏi lớp cũ, mình đi tiếp và dừng lại ở cửa phòng thầy hiệu trưởng, mình gõ cửa và một giọng nói thân quen cất lên:

- Xin mời vào!

Mình mở cửa bước vào phòng. Trước mắt mình vẫn là thầy hiệu trưởng ngày xưa ấy nhưng thời gian đã nhuộm mái đầu thầy bạc trắng. Mình lễ phép cúi đầu chào:

- Em chào thầy ạ.

Thầy hiệu trưởng nói với giọng ngập ngừng:

- Xin lỗi, anh là...

- Thưa thầy, có thể thầy không nhận ra em. Bởi em chỉ là một trong bao học sinh của trường ta. Thầy cũng không phải là người trực tiếp dạy dỗ em. Nhưng em, cũng như tất cả những học sinh khác phải cảm ơn công lao của thầy cũng như các thầy, cô giáo khác dìu dắt chúng em dưới mái trường này. Bởi vậy, hôm nay đi ngang qua đây, em đã ghé lại thăm trường, nơi đã ươm mầm và chắp cánh cho những hoài bão của chúng em.

Thầy hiệu trưởng nhìn mình bằng ánh mắt hiền từ, trìu mến như ngày nào:

- Cảm ơn em, cảm ơn những suy nghĩ và tình cảm mà em đã dành cho các thầy, các cô. Thầy chúc em luôn thành đạt trong cuộc sống, hãy phát huy tốt những gì mà em đã tích lũy được trong những năm học tập và rèn luyện dưới mái trường này.

-Vâng, thưa thầy! Em sẽ cố gắng để không phụ lòng thầy cô. Giờ em xin phép thầy cho em được đi thăm trường.

Mình đã gặp lại nhiều thầy cô trước đây, khi chúng mình học, các thầy cô mới ra trường, giờ đây có người tóc đã điểm bạc. Tuy nhiên, không vì thế mà tinh thần và lòng hăng hái của những con người ấy vơi hụt đi. Trong mắt mình, họ vẫn là những giáo viên trẻ đầy năng nổ và nhiệt huyết, yêu nghề.

Hôm đó, mình nhớ nhất là cuộc gặp gỡ với cô Tâm dạy Toán của lớp mình hai năm cuối cấp. Chắc cậu vẫn còn nhớ chứ? Bây giờ, cô đã lớn tuổi hơn nhiều nhưng cô vẫn không thay đổi nhiều lắm. Vừa trông thấy cô, mình đã vội chào ngay:

- Em chào cô ạ!

Có thể thầy hiệu trưởng không nhận ra mình nhưng cô thì khác, cô nhận ra mình sau một thoáng ngỡ ngàng.

- Em là ... Tuấn có phải không? Có phải Tuấn lớp 9A5 năm xưa đây không?

- Vâng thưa cô, em là Tuấn đây ạ!

- Sau ngần ấy thời gian, em đã trở thành người chín chắn, đĩnh đạc như thế này rồi. Bây giờ em đang làm gì?

- Thưa cô, em đang làm phó giám đốc một công ty xuất nhập khẩu ạ. Hôm nay nhân buổi đi công tác em mới có dịp về thăm trường. Rồi mình và cô vào phòng hội đồng để nói chuyện. Mình sực nhớ ra là chưa hỏi thăm sức khỏe cô:

- Thưa cô, dạo này cô và gia đình vẫn khỏe chứ ạ?

- Cảm ơn em, cô vẫn khỏe. Thế còn em? chắc em đã lập gia đình rồi chứ?

- Vâng, thưa cô. À! Cô ơi, những học sinh cũ của lớp mình có thường hay đến thăm cô không ạ?

- Có một số người thỉnh thoảng vẫn đến chơi với cô. Còn một số thì đã lâu cô không gặp lại.

Bai viet ve tham truong cu

Bài văn mẫu hay, dàn ý tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường cũ

Mình đáp, lòng ngập tràn hối hận:

- Chúng em thật là có lỗi vì đã không đến thăm hỏi các thầy cô được thường xuyên.

- Cô cũng biết là cuộc sống của các em rất bận rộn nên cũng không trách các em đâu. Các em không cần thường xuyên đến thăm cô, chỉ cần trong kí ức các em còn lưu giữ những hình ảnh tốt đẹp về các thầy cô và mái trường xưa là được.

- Vâng, em cảm ơn cô.

Sau cuộc nói chuyện dài, mình tạm biệt thầy cô ra về, lòng đầy cảm xúc bâng khuâng khó tả.

Từ hồi vào Thành phố Hồ Chí Minh, cậu đã từng về thăm lại ngôi trường của chúng mình chưa? Nếu chưa thì cậu hãy ít nhất một lần trở về đó. Cậu sẽ được sống lại với bao kỉ niệm, và cậu sẽ gặp lại những thầy cô yêu quý đã từng dạy dỗ chúng ta.

Thôi thư đã dài, mình xin dừng bút. Hi vọng một ngày gần đây sẽ được gặp lại cậu tại ngôi trường của chúng ta.

- Hết -

Với chủ đề thầy cô và mái trường, các em cùng tham khảo thêm một số bài văn mẫu như Những cảm nghĩ về thầy cô, mái trường xúc động nhất nhân ngày 20/11Cảm nghĩ của em về người bạn thân hay bài Cảm nghĩ về thầy cô giáo,... để có thể kỹ năng viết bài, sử dụng ngôn ngữ linh hoạt, giúp bài văn hay, ấn tượng hơn nhé.

2. Văn mẫu Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa số 2

Thái Nguyên, ngày.... tháng.... năm......

Linh thân mến!

Nhận được lá thư này của mình Linh bất ngờ lắm phải không? Ừ! Lâu lắm rồi còn gì.... Sau bao nhiêu năm mình mới lại ngồi vào bàn và viết thư cho Linh, cứ thấy lóng ngóng với cây bút và những gì muốn nói...

Linh bây giờ sao rồi? Chắc là Linh vẫn khoẻ và gia đình luôn tràn ngập trong tiếng cười và hạnh phúc phải không?

Mình nhớ thằng nhỏ Nam của Linh lắm đấy nhé, thằng bé thật ngoan ngoãn và đáng yêu. Lần cuối cùng gặp nó là hồi bọn mình chia tay để Linh vào Nam, cũng 12 năm rồi còn gì. Thằng bé lớn lên chắc bảnh trai lắm, nó học hành có tốt không Linh?

Còn mình thì vẫn khoẻ, cuộc sống vẫn ổn, ông xã chuyển công tác vì thế cả nhà lại chuyển về Thái Nguyên sinh sống rồi. Được sống trong bầu không khí quen thuộc và gần gũi của quê hương thật tuyệt Linh ạ.

Linh này! Linh có nhớ mái trường cấp 2 mà tụi mình từng học không? Chắc Linh chẳng quên được đâu nhỉ. Đó là nơi tụi mình đã gặp nhau và trở thành bạn thân thiết đến bây giờ, là nơi ấm áp yêu thương đã nâng cánh cho chúng ta trên con đường đời cơ mà! Năm nay con mình lại chuyển vào trường cũ học đấy! Thật là một sự trùng hợp diệu kì phải không Linh?

Linh à, 20 năm rồi mình mới quay lại trường đấy. Nhiều khi ngẫm lại thấy thời gian trôi thật nhanh, mới ngày nào mình còn nô đùa bên bè bạn, sống trong sự dạy bảo tận tình chu đáo của thầy cô,nay đã 20 năm rồi. Có lẽ mình ấn tượng nhất với trường là những kỉ niệm gắn với mùa hè. Có những mùa hè hân hoan vì được nghỉ ngơi sau 1 năm học tập, có những ngày hè lên trường lao động vui vẻ và ngày hè chia tay cuối cấp, phải xa thầy cô bạn bè, cả lớp A3 của mình ôm nhau khóc như trẻ con vậy. Mình cũng quay lại trường trong một ngày hè nắng chói chang và bầu trời xanh cao vời vợi. Có lẽ chính vì vậy mà những kỉ niệm ấy mới ùa về trong lòng mình.

Ôi, sao mới viết chưa được nửa bức thư mà nước mắt mình đã chực ùa ra thế này, lại mít ướt giống ngày xưa rồi,

Linh đừng cười mình nhé!

Trường mình bây giờ khác hồi chúng mình học nhiều lắm, những dãy nhà 2 tầng giờ đã là tòa nhà 5 tầng cao đồ sộ với những thiết bị học tập được trang bị tối ưu. Thì dĩ nhiên, từ hồi bọn mình học trường đã là trường chuẩn quốc gia rồi còn gì. Bây giờ lớp nào cũng có máy chiếu, có máy tính, có bảng thông minh. Mình đã đi ngắm hết các lớp trong trường, vui lắm, nhớ lại bao nhiêu kỉ niệm. Mình nhớ, trước chúng mình chẳng thích học máy chiếu mãi còn gì. Những tiết học thật thú vị và bổ ích, giờ Văn thì vừa được nghe giọng đọc ấm áp, truyền cảm của cô, vừa được thảo luận thành nhóm thật thoải mái về những vấn đề mình quan tâm; giờ Hoá thì được xem thí nghiệm; giờ Lý thì được mắc mạch điện... nhiều trường khác còn phải ghen tị với học sinh trường mình cơ đấy.

Trường thì xây khác, nhưng những hàng cây xanh rợp bóng mát sau trường thì vẫn còn đó, hàng ghế đá vẫn còn đó ghi dấu bao hồi ức chẳng thể nào quên. Trong cái nắng hè, thấp thoáng rặng cây, những vườn hoa khoe sắc, trông ngôi trường thật hài hòa và đẹp lạ kì, nó rực rỡ, khang trang và luôn tạo cho mình cảm giác gần gũi, thân thương.

Trong lần này về thăm trường, mình đã gặp lại rất nhiều thầy cô dạy mình ngày ấy, cô giáo dạy Văn ngày xưa với những giờ học ấm áp yêu thương, đôi khi hơi nghiêm khắc nhưng đem đến cho chúng mình những bài học đối nhân xử thế, cách ứng xử, nói năng... giúp bọn mình sống tốt và sống có ích; thầy giáo dạy Lý với những giờ học về điện, đôi khi khó hiểu nhưng luôn cố giảng dạy thật kĩ; cô giáo dạy Sử với những tiết học thú vị về một thời quá khứ đã qua, khiến chúng mình thích thú nghe như nghe truyện cổ tích. Mình đã khóc đấy Linh ạ! Không ngờ bao nhiêu năm rồi, 35 tuổi, con trai lớn thế rồi lại được gặp lại các thầy cô, lại được nghe các thầy cô gọi là "em", xưng "cô" thật trìu mến, thiết tha. Trong cái giây phút ấy mình chỉ biết nắm tay thầy cô mà nghẹn ngào nói không nên lời, vui lắm mà sao nước mắt cứ tuôn rơi. Các thầy cô cũng sắp về hưu rồi, nhưng vẫn còn khoẻ mạnh lắm Linh ạ, tâm huyết với nghề, nhiệt tình và yêu thương học sinh thì dĩ nhiên là vẫn đầy ăm ắp trong trái tim rồi. Mình cũng không ngờ là các thầy cô vẫn còn nhớ mình đâu đấy. Bao nhiêu thế hệ học trò đi qua, vậy mà cô Văn, cô Địa vẫn nhận ra mình và hỏi rằng "học trò cũ của trường à" khiến mình thấy ấm áp lạ kì. Ừ, phải rồi, các thầy cô là những người chèo đò luôn hi sinh vì học trò cơ mà. Trong giây phút ấy mình thấy xấu hổ quá, chẳng biết lấy gì để tặng người đã từng dìu dắt từng bước đi.

Chắc Linh không tưởng tượng ra đâu. Nhưng đến giờ khi ngồi đây viết thư cho Linh, cái cảm giác bồi hồi xao xuyến trước mái trường bao năm mới quay lại, cái niềm xúc động nghẹn ngào khi chào các thầy cô, sự lưu luyến khi ra về cái niềm xúc động nghẹn ngào khi chào các thầy cô, sự lưu luyến khi ra về vẫn còn vẹn nguyên trong mình. Chắc chắn rằng khi có thời gian, mình sẽ đến thăm các thầy cô thường xuyên hơn, vẫn còn vẹn nguyên trong mình. Chắc chắn rằng khi có thời gian, mình sẽ đến thăm các thầy cô thường xuyên hơn, lòng kính của học trò không nhiều nhưng chắc cũng 1 phần nào tri ân được công ơn của thầy cô phải không Linh?

Cũng lâu lắm Linh chẳng về Bắc rồi đấy, có thời gian thì về Linh nhé, thăm quê và thăm mái trường dấu yêu!

Thư chưa dài nhưng có lẽ là mình xin dừng bút ở đây! Chúc Linh và gia đình luôn mạnh khoẻ, thành đạt và hạnh phúc. Chúc cho cháu Nam luôn được học tập trong một môi trường học tập tốt đẹp mà ở đó cây non có thể mọc thẳng, hoàn thiện từ ngoại hình cho tới nhân cách như mái trường cấp 2 chúng mình đã học tập và trưởng thành.

- Hết -

3. Văn mẫu Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa số 3

....., ngày.... tháng... năm ....

Ngân thân mến!

Cũng đã gần một năm nay tụi mình không liên lạc gì với nhau nhỉ! Kể từ cái ngày mình vào Hà Nội thăm Ngân năm ngoái. Ngân và bé Thủy vẫn khỏe chứ? Dạo này công việc có thuận lợi không? Thủy học vẫn giỏi như dạo trước ha! Còn mình thì vẫn khỏe thường.

Chắc Ngân đang thắc mắc là tại sao mình lại ở Huế để viết bức thư này đúng không? Thật trùng hợp và bất ngờ Ngân ạ! Sau mấy năm học Đại học và làm việc ở nơi đất khách quê người, mình trở lại làm việc tại Bệnh viện Trung ương Huế - tại quê hương thân yêu.

Quê mình nay đẹp lắm Ngân à! Mình ngồi trên xe buýt về thăm lại ngôi trường cấp II xưa kia chúng ta đã từng học. Những chuyến xe buýt chạy thường xuyên hơn, con đường nhựa trải rộng lắm! Trường hiện ra lấp ló dưới những bóng cây um tùm. Dòng chữ " Trường Trung học cơ sở Đặng Tất" được in đậm hiện ra trước mắt mình làm mình thật bất ngờ.

Bước xuống xe, mình có cảm giác vừa lạ lẫm, vừa thân quen. Trường không chỉ được đổi tên mà cơ sở vật chất cũng đã được cải thiện rõ rệt, duy chỉ có những bóng bàng, bóng phượng xum xuê râm mát là vẫn như ngày nào...

Ngân còn nhớ không? Dãy phòng học dành cho khối 8-9 ngày xưa vào mùa mưa bao giờ phòng cũng bị "giột", nước mưa chảy xuống ướt đẫm cả bàn ghế, thế nhưng cô thầy giảng bài thì vẫn hăng say còn bọn nhóc chúng mình thì chổng tai nghe chăm chú lắm! Thế mà giờ đây, dãy phòng đã được thay đổi. Từ những phòng học "liêu xiêu lụp xụp đó" đã biến thành dãy lầu 3 tầng với trang thiết bị hiện đại: nào là đèn điện chiếu sáng đến từng góc phòng, điều hòa, rồi thì máy chiếu, bảng tính thông minh,... Mà ngày xưa, tụi mình chả thích học máy chiếu quá còn gì!

Dãy lầu 2 tầng ODA dành cho giáo viên nay đã thành 5 tầng. Thư viện cũng được mở rộng gấp mấy lần lúc trước với đủ các đầu sách, lại còn mở cửa 24/24 nữa cơ!

Men theo sân trường im ắng rợp bóng cây xanh, vì đang mùa nghỉ hè nên chẳng có tiếng tụi trẻ con nô đùa, thỉnh thoảng chỉ vâng lên tiếng chim hát ca và tiếng ve rì rào trong vòm lá, mình vào phòng của thầy cô, căn phòng mới đẹp đẽ làm sao! Mình nhìn thấy các thầy cô cũ, tóc thầy cô đã bạc màu, giọng nói vẫn ấm áp như xưa nhưng chậm hơn.

- Ly Na đó hả em? Em có nhận ra cô không?

Tới lúc đó, mắt của mình đã cay cay, có cái gì đó chặn họng lại làm mình không trả lời được câu hỏi của cô. Vẻ đẹp trẻ trung, năng động của cô Thư ngày xưa được thay thế bằng vẻ đẹp dịu dàng, đằm thắm hơn. Cũng đã 20 năm trôi qua rồi mình mới lại được gặp cô, được nghe cô gọi " em" như thế. Đã ở tuổi 35 nhưng đứng trước dáng hình gầy gò của cô, mình như quay trở lại làm cô nhóc 15 tuổi. Qua lời kể của cô, mình biết một vài thầy cô dạy mình trước kia đã nghỉ hưu và một vài người thì không còn nữa...

Có lẽ là vì về thăm trường vào những ngày hè nắng oi ả, ánh nắng chói chang len lỏi qua từng vòm lá, luồn qua các khe cửa làm mình nhớ lại những kỉ niệm năm cuối cấp, mùa hè chia tay... Ôi! Cái tuổi thơ tươi đẹp lại ùa về trong tâm trí mình. Mình nhớ cái ngày cả lớp không kể nam nữ, chạy ra giữa sân trường nắng gắt để đá bóng bị thầy hiệu trưởng mắng cho một trận, thế mà đứa nào đứa nấy vẫn tươi cười khi vào lớp; mình nhớ cái buổi liên hoan chia tay, con gái tất bật nấu nướng, con trai thì bận rộn với bàn ghế, chén bát, lúc đó vui vẻ cười nói mà sao lúc sau đứa con gái nào cũng ôm nhau mà nức nở, còn mấy chàng trai lớp mình mắt cũng rơm rớm...

Viết đến đây mà sao mình thấy nhớ mấy "tiểu thư" và " siêu quậy lớp 9/1 ngày xưa quá Ngân à! Giờ thì mỗi đứa một ngã rồi còn gì! Đấy! Nước mắt mình lại chảy này, đúng là mình vẫn " mít ướt" như ngày xưa thôi!

Trong thư mình có gửi kèm ảnh mình chụp ở trường với thầy cô cũ và những dòng nhắn nhủ của cô thầy tới Ngân đó! Thư chưa dài nhưng có lẽ mình xin dừng bút tại đây. À ! Ngân khi nào có dịp về thăm trường cũ nhé! Đưa theo cả bé Thủy nữa nha! Mình là mình nhớ con bé lắm đó! Lúc đó, nếu bé Thủy nhà Ngân có hỏi " đây là đâu hả mẹ?" thì hãy trả lời rằng " Đây là nơi đã chắp cánh ước mơ, hoài bão của mẹ, là nơi đã khiến mẹ theo sự nghiệp " gõ đầu trẻ" - một nghề nghiệp đáng quý" ...

- Hết -

4. Văn mẫu Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa số 4

Đã bao lâu rồi bạn không gặp một người bạn cùng học cấp hai của mình, đã bao lâu rồi bạn có còn nhớ tên các thầy cô giáo cấp hai từng dạy dỗ mình và đã bao lâu rồi bạn không về thăm trường xưa. Đối với tôi khoảng thời gian ấy đã gần hai mươi năm, thời gian đã cuốn tất cả chúng ta phải lớn lên, trưởng thành và lao vào cuộc sống, thế nhưng tôi đã chọn một khoảng lặng để dừng lại trở về thăm mái trường xưa nơi ghi dấu bao kỉ niệm buồn vui.

Đứng trước cổng trường, lòng tôi bồi hồi, rưng rưng và ngập ngừng như chính cảm giác ngày đầu tiên đi học. Chỉ khác rằng thời điểm này học sinh đã nghỉ hè, chẳng còn tiếng cười đùa náo nhiệt hay tiếng trống trường thân quen vang lên. Bác bảo vệ vẫn trông coi trường, tôi xin bác vào trong để tham quan trường, bác vui vẻ mở cửa và cùng tôi đi dạo trong khuôn viên trường. Bác cảm thấy bất ngờ vì hiếm lắm mới có người sau 20 năm vẫn về thăm trường xưa như tôi, tôi cười và thở dài trả lời bác "chắc tại vì cháu là người thích hoài niệm". Dù chẳng gặp bạn bè, thầy cô nhưng đứng dưới mái trường này tôi vẫn nhớ như in những giờ ra chơi nhảy dây đá cầu, những lần cô giáo phạt đứng lên rồi kiểm tra bài cũ đầy lo lắng. Trường của tôi sau 20 năm hiện nay đã là trường chuẩn quốc gia, rất hiện đại và đẹp đẽ, khang trang, chất lượng dạy và học chắc chắn sẽ tốt hơn rất nhiều.

Tôi ước mình có thể quay ngược thời gian ngay lúc này, để giờ này sẽ không phải đứng dưới mái trường một mình mà sẽ có bạn bè, thầy cô, sẽ vô tư hồn nhiên nghe tiếng ve hoà với tiếng giảng bài của thầy cô.

- Hết -

5. Văn mẫu Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa số 5

Hà Nội, ngày... tháng... năm...

Linh xa nhớ! Dạo này cậu thế nào rồi? Cuộc sống ở bên đó đã ổn định chưa? Tính ra chúng ta cũng xa nhau được hơn chục năm rồi ấy nhỉ. Nhớ ngày nào chúng mình gặp nhau ở trường cấp 2, kết thân rồi cùng nhau đi học, cùng nhau trò chuyện mà bây giờ đã trưởng thành,đi làm cả rồi. Linh này, cậu còn nhớ trường cũ của bọn mình không? Cũng lâu lắm rồi chúng ta không về thăm lại ngôi trường ấy nhỉ. Hôm trước tớ có dịp về lại quê nên đã đến thăm trường đấy. Tớ đoán là cậu cũng tò mò muốn biết ngôi trường của chúng ta bây giờ thế nào lắm nên mới viết lá thư này kể cho cậu nghe đây.

dan y tuong tuong 20 nam sau vao mot ngay he em ve tham lai truong cu

Hay tưởng tượng 20 năm sau em về thăm trường cũ lớp 6

Buổi sáng sớm hôm ấy, tớ dậy thật sớm, sải bước đi trên con đường quen thuộc mà chúng ta vẫn cùng nhau đi học. Hôm ấy, tớ cảm thấy bình yên lạ thường. Con đường chúng ta đi thuở trước lấm lem bùn đất vào những ngày trời mưa giờ đã được tu sửa thành những con đường trải bê tông nhẵn bóng. Những khúc quanh vẫn được đánh dấu bởi những cây cổ thụ cao to mà ngày xưa cậu hay trêu là vệ sĩ của chúng ta, còn có cả hương lúa đương thì con gái thoang thoảng trong không gian nữa kìa. Ước gì cậu có thể cảm nhận được mùi hương tuyệt vời của thiên nhiên ấy... Đâu đâu cũng đầy ắp những kỉ niệm của chúng ta. Đang mải mê trong miền kí ức thì tớ nhận ra mình đã đến trước cổng trường tự lúc nào. Vẫn ngôi trường cấp 2 của xã nhưng sao giờ đây khác lạ quá!

Trường của chúng ta vẫn ở đó, vẫn thấp thoáng sau những rặng phi lao xanh rì rào trong gió nhưng giờ đây nó đã khang trang hơn rất nhiều. Cổng trường được làm bằng inox, hình như có gắn cả máy tự động nữa. Tớ vừa mới đứng trước cổng trường thôi, cửa đã kêu "ting" rồi mở ra. Cánh cổng to lớn mở ra một khung cảnh vừa lạ lẫm, vừa quen thuộc. Ngước nhìn lên phía trên, tấm biển hiệu trước kia làm bằng gỗ sơn xanh với dòng chữ: "Trường THCS..." in đậm màu đỏ giờ đã đổi thành biển điện tử với dòng chữ xanh đỏ chạy qua rất hiện đại và đẹp mắt. Bước vào trong sân trường, tớ càng cảm thấy choáng ngợp hơn. Sân trường mình rộng lắm, có khi bây giờ rộng cả bằng khu trước cộng với sân thể dục nữa đấy. Trên sân chia thành các phân khu để thực hành trồng cây, khu vui chơi có sân bóng đá, bóng rổ, cầu lông...còn có thêm cả vườn sách nữa đấy. Tớ lại tìm đến gốc cây bằng lăng ngày xưa chúng ta hay ngồi ở đó chuyện trò. Lạ thật Linh ạ. Tất cả các cây trong trường đều được trồng mới khi trường sửa sang lại nhưng duy nhất có cây này là được giữ nguyên. Tớ nghe bác bảo vệ nói rằng cây này đem lại may mắn cho học sinh, cho nhà trường, lại vì nó đã ở đây rất lâu nên chẳng ai nỡ đem nó dời đi cả. Ngồi dưới tán cây, tớ lại nhớ về kỉ niệm của chúng ta ngày đó. Thật vui biết bao nhiêu!

Cất bước đi đến dãy phòng học, tất cả đều được xây mới lại Linh ạ. Khu nhà đa năng chúng ta dùng để học các môn ngoại khóa hay nghiên cứu khoa học bây giờ chuyển thành khu dành cho thực hành với những trang thiết bị hiện đại, đầy đủ dụng cụ nghiên cứu. Khu nhà chúng mình học ngày trước đã được xây lên 5 tầng, tầng nào cũng đẹp, cũng mới. Mỗi phòng học đều được trang bị thiết bị dạy học điện tử thông minh, còn có cả loa đài phục vụ môn Ngoại Ngữ nữa đấy. Học sinh bây giờ thật thích, cậu nhỉ. Khu nhà Giáo vụ cũng được thiết kế lại nhìn rất khang trang và đẹp mắt. Tớ cá là khi cậu về đây cậu sẽ không ngớt lời cảm thán, xuýt xoa được đâu. Trường mình còn mở thêm canteen học sinh nữa đấy. Nhớ ngày xưa chúng mình toàn cảnh những giờ ra chơi, lén trốn đến chỗ cổng mua một cây kẹo mút, một bịch bim bim rồi cùng nhau lén lút ăn vụng sợ cô nhìn thấy. Cậu biết không, sân thể dục của trường ta đã trở thành một sân vận động thu nhỏ rồi đấy. Sân có mái vòm che khi trời mưa và thu vào khi trời nắng, cỏ trong sân cũng là loại cỏ được trồng cẩn thận, cắt tỉa gọn gàng. Ngày xưa mỗi khi nhìn thấy trên tivi có trận thi đấu thể thao là chúng ta lại thầm thì mong ước trường mình xây một sân thể dục như thế này, nhỉ! Từng góc cầu thang, từng tán cây, kẽ lá đều in đậm những kỉ niệm của chúng ta, Linh ạ. Ngôi trường đã trở nên hiện đại, tiên tiến, có bảng tin chạy bằng chương trình điện tử, có đèn điện thắp sáng dọc đường đi hay sân thể dục như một sân vận động thu nhỏ nhưng với tớ, đây vẫn là nơi đong đầy những kỉ niệm của chúng ta.

Còn một điều đặc biệt nữa. Cậu có đoán được đó là gì không? Ngày trở về cũng là ngày tớ gặp được cô Hạnh, giáo viên chủ nhiệm năm lớp 9 của chúng ta đấy. Cô dẫn tớ tới phòng học của chúng mình, giờ đã qua bao nhiêu lớp học trò đi sau mà cảm giác vẫn như thuở ban đầu. Cô vẫn còn nhớ như in khóa chúng mình. Cô hỏi mình về tình hình của từng người một, hỏi cả về cậu nữa. Rồi cô kể cho mình nghe những thay đổi ở nơi đây. Vẫn giọng nói ấy, con người ấy nhưng khung cảnh đã đổi thay và kỉ niệm thì vẫn còn. Khi tớ rời đi trời cũng quá trưa. Dưới cái nắng oi ả của mùa hè, trường vẫn nằm im lìm, bề thế và khang trang. Ngắm nhìn ngôi trường một lần nữa, tớ quay trở về nhà với một tâm trạng háo hức, nôn nóng muốn kể cho cậu nghe thật nhanh, thật nhiều về buổi gặp gỡ ngày hôm nay. Mong rằng một ngày nào đó không xa, chúng ta lại cùng nhau trở về mái trường cũ, cùng nhau đi trên con đường làng quen thuộc, cùng nhau chuyện trò.

Thôi, thư cũng đã dài và tớ nghĩ mình cũng nên giữ lại một chút để khi nào gặp nhau, tớ có thể trực tiếp kể cho cậu nghe. Hãy giữ gìn sức khỏe thật tốt, mong một ngày chúng ta gặp lại nhau.

Bạn thân của cậu,

....

- Hết -

6. Văn mẫu Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa số 6

Nha Trang, ngày 10 tháng ... năm 20...

Bút xuống dòng tiễn cánh thư đi, gửi về Bi - người bạn học thân thiết nhất thủa ấu xa xưa của Bon.

Bi thân mến! Bạn vẫn khỏe chứ!? Mới đây mà đã thấm thoát 20 năm trôi qua rồi. Thời gian trôi qua nhanh thật đấy! Mình nhớ bạn bè, nhớ thầy cô, nhớ trường lớp nhiều lắm. Những hình ảnh ấy đã khắc sâu trong tâm trí của Bon, chỉ mong sao thời gian quay trở lại để những kỷ niệm thời áo trắng mãi mãi không phai...! Sau bao nhiêu năm xa cách, hôm nay Bon cũng đã có dịp trở về thăm lại ngôi trường mà chúng ta có biết bao kỷ niệm vui buồn cùng bạn bè, thầy cô! Từ xa, Bon đã xác định được vị trí của ngôi trường, khi đến gần Bon rất ngỡ ngàng bởi cái cổng trường hùng tráng cùng với cái bảng to đùng đề tên: "Trường Trung Học Cơ Sở Mai Xuân Thưởng". Vào mùa hè nên ngôi trường trở nên vắng vẻ và yên tĩnh hơn! Được nhìn lại, ngắm lại ngôi trường xưa, Bon cứ ngỡ rằng mình vẫn còn là một đứa học trò luôn được thầy cô dìu dắt, dạy bước đi, lời nói đầu đời. Nhưng giờ đây, đó chỉ là những khoảnh khắc kỷ niệm hay những dòng lưu bút tuổi học trò của Bon mà thôi! Bước chân của Bon lúc này cứ như chùng lại cùng với bao nhiêu suy nghĩ cứ hiện lên trong đầu: "Không biết qua 20 năm thì sự mới lạ gì sẽ đến với ngôi trường này nữa đây!?" Cũng chính lúc đó, con tim Bon như đập nhanh và rộn ràng hơn. Bon đứng lại hít một hơi thật dài, cái không khí ấy vẫn mát lạnh dễ chịu như ngày nào.

Bi biết không!? Sân trường bây giờ đã được đổ bê tông chứ không phải là cái nền đất như ngày xưa vẫn làm chúng mình đỏ mắt mỗi khi gió to, và lắm lem quần áo trong giờ ra chơi. Còn vào mùa hạ thường thì cái nắng chói chang sẽ soi rọi khắp sân trường, nhưng sân trường giờ đây đã được rợp cả bóng mát. Vì những tán bàng lốm đốm màu đỏ cùng với những tán phượng xanh mơn mởn đã che mát cho cả sân trường. Nhìn lại những hàng phượng vĩ lung linh đùa vui trong nắng và gió, Bon lại nhớ đến cái ngày lớp mình mang những cây bàng, cây phượng bé xíu về trồng và thay nhau tưới nước chăm sóc, vậy mà giờ này nó đã to lớn đến chừng này rồi! Chen lẫn trong rất nhiều cái ghế đá đặt dưới sân, Bon phát hiện thấy một chiếc ghế đá dưới gốc phượng mà màu sơn đã bạc theo năm tháng nhưng vẫn còn mờ mờ hàng chứ "Tập thể lớp 9/2 kính tặng". Đó là món quà lớp mình đã tặng cho trường làm kỷ niệm vào năm cuối cấp đó, Bi có còn nhớ không!? Bây giờ ngôi trường mới đã khác xưa rất nhiều, với 3 tầng lầu cao vót và một màu hồng tươm tất. Nền hành lang và cầu thang đều được lót gạch bông trông rất sạch sẽ, phòng học cũng trang trọng và rộng rãi hơn trước rất nhiều. Dường như bàn ghế, bảng đen, phấn trắng cũng đang háo hức đợi ngày tựu trường...

Những thay đổi đó làm Bon có cảm giác khi bước trong sân trường xưa như hàng ghế đá đang ngẩn ngơ nhìn theo, nắng lung linh đùa vui với hàng phượng vĩ vẫn tiếng ve gọi reo, nét phấn trên bảng đen cùng năm tháng kéo Bon quay về thời thơ ấu ngồi lắng nghe lời thầy, lời cô năm xưa giảng dạy. Nhưng bây giờ cái cảm giác đó đã đi qua cùng với ký ức học trò rồi! Bon biết cho dù có cố mấy đi nữa thì thời gian đã qua đi chẳng thể nào đưa chúng ta quay lại tuổi học trò nữa, đúng không Bi!? Có điều Bon không biết trong tim Bi hay những cô cậu học trò khác, kỷ niệm tuổi học trò và trường xưa có phải chỉ là kỷ niệm dĩ vãng đã đi vào quên lãng không!? Nhưng đối với Bon, kỷ niệm trường xưa sẽ mãi mãi khắc sâu trong con tim Bon, sẽ mãi mãi không phai nhòa đâu. Trong tâm trí Bon, cái thuở học trò hồn nhiên vô tư ấy lại chợt hiện về. Đang say sưa với tâm tưởng đó, bỗng có một giọng nói quen thuộc vang lên: "Có phải Bon đấy không!?" Bi có biết giọng nói này của ai không!? Đó chính là Bin - cựu thành viên trong nhóm "Bộ ba B 3 B" chúng mình hay cùng nhau bày ra những trò chơi để trêu chọc các bạn và thầy cô đó. Cả Bon lẫn Bin đều rất ngạc nhiên và vui mừng khôn xiết khi được gặp lại nhau tại ngôi trường xưa dấu yêu này. Trông Bin vẫn phong độ như ngày nào! Bi ơi! Bon thật là hạnh phúc khi bắt gặp lại những hình ảnh cũ đã ăn sâu trong tiềm thức của mình, và được gặp lại người bạn đã xa cách biết bao năm tháng. Hai tụi mình cùng ngồi trên cái ghế đá đã bạc màu kia, và cùng kể lại những kỷ niệm của tuổi học trò. Chuyện mà chắc cả 3 chúng ta sẽ không quên, đó chính là chuyện: "3 chúng ta đã bắt con cóc bỏ vào cặp cô Thanh Hiệp, và cô đã xỉu trước lớp vì yếu tim khi thấy con cóc đó." Lúc đó cả 3 chúng ta đều sợ sẽ có chuyện không hay đến với cô, và nếu như cô biết chuyện sẽ đuổi học. Riêng Bon, lúc đó Bon không biết làm gì cả, chỉ biết đứng yên một chỗ nắm chặt tay lại cho nỗi sợ hãi sâu vào lòng. Sáng hôm sau, cô đi dạy lại và đã biết sự việc do B 3 B chúng ta làm, nhưng cô không truy cứu mà chỉ nhắc chung chung trước lớp thôi.

Đến giờ cả 3 chúng ta đều chưa có dịp xin lỗi cô. Khi quay trở về đây, Bon và Bin đã không còn cơ hội xin lỗi và đền đáp công ơn dạy bảo của cô nữa, vì cô đã khuất xa nơi phương trời nào trở về cát bụi. Bon và Bin chỉ có thể dành vài phút tĩnh lặng để mặc niệm cho cô thôi! Tuy rằng cô chỉ là giáo viên dạy Văn chứ không phải là giáo viên chủ nhiệm lớp ta, nhưng cô đã để lại một ấn tượng tốt cho biết bao nhiêu đứa học trò, không chỉ riêng gì Bon - Bin - Bi hoặc là tập thể lớp 9/2 chúng mình. Vì cô chẳng bao giờ đánh học sinh cả, những lúc la mắng học sinh, cô cũng chỉ dùng những lời lẽ dịu dàng và tâm lý. Cô luôn luôn mở rộng tấm lòng vị tha cho bất cứ người học trò nào biết lỗi, Bon cũng là một trong những tên học trò luôn làm cô buồn lòng. Nếu như mà có ước muốn trong cuộc đời này, Bon chỉ mong được thời gian quay trở về tuổi học trò của mình, và sẽ không cho nó trôi qua một cách vô vị để giờ đây phải hối tiếc đâu. Nhưng ước muốn đó chỉ là một ảo ảnh cuộc đời của Bon, nó chỉ có thể xảy ra trong giấc mơ hay là những ký ức đó thỉnh thoảng lại tái hiện trong lòng Bon. Bây giờ Bon đã trở thành một người nhạc sĩ chứ không còn là một đứa học trò hay phá phách nữa, Bon không biết phải đền đáp công ơn dạy bảo của thầy cô như thế nào!? Bon chỉ có thể dùng những cảm xúc của mình viết lên trên những khúc nhạc để ca ngợi công ơn dạy bảo của thầy cô ở ngôi trường gắn liền với ký ức tuổi thơ của biết bao người học trò, không chỉ riêng Bon... Đứng tại nơi đây, Bon cứ nghĩ rằng: "Không biết 20 năm sau, sẽ có cô cậu học trò nào về thăm lại trường có cảm xúc như Bon lúc này không!?"

Thật lòng Bon cũng không nỡ rời xa ngôi trường trong giây phút này đâu, cái giây phút này nó làm cho Bon nhớ đến những giây phút rời xa trường, cánh hoa phượng nghiêng mình chào tiễn biệt của năm nào. Nhớ lại giây phút chia xa ấy, Bon không làm sao cho vơi bớt hết những nỗi sầu, nỗi hắt hiu khi cứ nghĩ phải rời xa trường, nó gợi lên cho Bon một cái buồn tê tái. Ngồi nơi đây, Bon và Bin chỉ biết nhìn theo thời gian chia cách mỗi người một nơi tại ngôi trường xưa này. Đôi bàn tay Bon quá mong manh và nhỏ bé, Bon không biết níu kéo sao đây cho thời gian ngừng trôi. Những bước chân rời xa trường của Bon thấy sao não nề quá!? Bon chỉ muốn đứng yên và ôm thật chặt lấy ngôi trường này thôi, nhưng. Bon không thể! Bi ah! Đường còn dài ngày mai đi tiếp, thư chưa dài, Bon xin hẹn viết thư sau! Nếu có dịp thì Bi hãy về thăm lại trường nha, và đừng quên nhớ viết thư cho Bon đấy!

Tuy Bon - Bin - Bi không còn ngồi học tại ngôi trường này nữa, nhưng những khoảnh khắc kỷ niệm tuổi học trò của chúng ta đừng cho nó chỉ là kỷ niệm dĩ vãng và đi vào quên lãng nhé! Với Bon, Bon chỉ mong sao ngôi trường này sẽ dìu dắt những cô cậu học trò nên người và trở thành người có ích cho xã hội. Mong sao thời gian đừng trôi qua thật nhanh, hạt bụi phấn đừng vội rơi để mái tóc của thầy cô sẽ không bạc màu và người sẽ còn mãi nâng bước chân trẻ thơ của người học trò. Chào Bi!

Người bạn của Bi

- Hết -

7. Văn mẫu Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa số 7

Bảo Định, ngày... tháng... năm....

Lan thân mến,

Bồ có ngạc nhiên không khi lá thư này được gửi đến bồ từ làng Bảo Định, quê hương tụi mình? Cũng đơn giản thôi bởi như bồ biết, mình về Việt Nam đã được 10 ngày. Ở Đà nẵng, quê nội của Cu Tí một tuần thì mình và "ông xã" quyết định "hành hương về phương Nam", nghĩa là đưa cháu về thăm quê ngoại. Bồ biết đấy, mình phải thắp hương cho ba mẹ mình vì khi ông bà mất, mình không có mặt. Hơn nữa, mình muốn Cu Tí hiểu được trọn vẹn hai tiếng "quê hương".

"Về phương nam thiết tha câu hò..." Không hiểu sao câu hát ngày nào còn bé cứ hiện lên dai dẳng trong tâm trí mình. Ra đi thấm thoắt đã gần 20 năm. Học hành, làm ăn, lấy chồng, sinh con... cuộc sống cứ như là cơn lốc cuốn mình trôi đi chẳng lúc nào dừng. Bởi vậy, về nước, bước xuống sân bay, mình có cảm tưởng như vừa sống lại. Mình chỉ còn là cô bé 17 tuổi ngày nào bước chân đi du học với bao hăm hở. Giờ đây đến lúc trở về, tuổi gần 40 mà sự hăm hở, háo hức vẫn còn nguyên vẹn. Cu Tý, con mình thì ngẩn ngẩn, ngơ ngơ. Cháu luôn miệng hỏi: "Tới rồi hả mẹ", "Mình đi đâu mẹ"? Mình trả lời con mà thực ra là nói với bản thân mình: Về quê! Về quê con ạ!". Hai tiếng ấy giờ đây mình mới cảm nhận hết được ý nghĩa thiêng liêng!

Rồi mình cũng đặt chân về tới quê mình, làng Bảo Định bên bờ sông Tiền yêu dấu. Mình lại được trở về với mái nhà xưa, nơi ba mẹ mình yên nghỉ. Đứng trước mộ cha mẹ, đốt nén hương tạ tội mình thấy lòng vô cùng xúc động.

Giá như ngày này mình còn gặp được ông bà.

Nhưng chưa hết Lan ơi, một điều xúc động bất ngờ ngoài dự kiến đã xảy đến với mình trong chuyến về thăm quê ấy. Đó là tình cờ mình qua lại ngôi trường tiểu học ngày xưa của bọn mình, nơi đã từng "khai tâm mở trí" cho lũ con nít làng mình hồi đó. Lan biết không? Trường vẫn nép mình bên dòng sông Bảo Định như xưa. Có điều dòng sông hiền hòa ngày ấy của mình bé xíu giờ được khơi dòng đẹp đến ngất ngây. Sông không rộng lắm, không dạt dào cuồn cuộn sóng xô, cũng không trong xanh soi bóng da trời. Nhưng sông vẫn thơ, vẫn mộng, vẫn hiền hòa như một người tình chung thủy. Trước sao, sau vậy, đôi bờ sông, giờ đã được kè đá phẳng phiu, sạch sẽ vẫn là những hàng dừa ngăn ngát một màu xanh, vẫn là những vườn cây trái xum xuê, những cánh đồng lúa xanh mơn mởn. Và dòng sông nữa, vẫn đục ngầu đặc quánh phù sa như ngày nào mình thường tắm mát, chơi đùa. Không có con sông ấy định vị và cái bảng tên trường không đổi thì có lẽ mình đã không nhận ra trường cũ được rồi. Bồ biết tại sao không? Bởi nó không còn như trong kí ức của bọn mình nữa, nghĩa là không phải là một dãy nhà lợp ngói, vách cây, xây trên nền xi măng cao nhằm tránh lũ. Giờ đây trường được mở rộng, xây tầng, sơn vôi, ốp đá hiện đại chẳng kém gì trường của Cu Tí nhà mình bên ấy nữa đâu. Nhìn cảnh ấy mình vừa vui, vừa buồn lẫn lộn. Vui vì quê mình tiến bộ, thoát cảnh nghèo nàn. Vui vì thế hệ đàn em giờ được học hành trong trường lớp khang trang, đẹp đẽ.

Nhưng buồn vì tâm trạng "người cũ" nhưng "cảnh đã khác xưa rồi". Hai cây phượng mà hồi đó lớp mình trồng bên cổng, giờ chỉ còn có một cây. Cây kia không biết sao rồi. Chỉ có điều sân trường mở rộng nên nó thụt vào sừng sững giữa sân. Nó to lắm bồ ơi. Gốc nó phải đến hai vòng tay ôm mới xuể. Nhớ hồi tụi mình trồng nó thay cho cây gòn trốc gốc, nó mới chỉ là một nhánh cây non. Vậy mà giờ đây đa là "cổ thụ".Tán nó đẹp mê hồn Lan ạ. Cứ như những cánh tay dài, vươn mình ra trước, vẫy vẫy, chào chào. Mùa này nó nở hoa đỏ rực, cứ như một ngọn đuốc cháy giữa trời, như thi gan cùng nắng lửa. Sân trường bây giờ càng rộng mênh mông, lại được trải nhựa, tinh tươm đẹp đẽ. Trên sân còn hằn rõ vạch sơn để tập bóng rổ, thi chạy...Nhìn khoảnh sân ấy mình lại nhớ cái sân đất ngày nào, bọn mình vẫn thường nhảy dây, đánh đũa, lò cò... Ngày ấy mùa nắng thì bụi mù, mùa mưa thì tha hồ mà lội.

Thậm chí khi lũ tràn về, trường đóng cửa nghỉ học, tụi mình còn có thể vào trường bắt cua, hái bông điên điển nữa.

Nhớ không? Nói như thế nhưng mình vẫn thấy sân trường ngày ấy của mình đẹp. Đẹp vì rất, rất nhiều cây xanh...

Nào là trứng cá, nào là cây bàng, rồi chuối, rồi tre. Ngày ấy ở sân sau còn có hai cây sầu đông mà mình vẫn gọi là hoa anh đào nữa. Mỗi khi trời trở lạnh, cây trổ bông đầy cành là mình biết sắp được nghỉ Tết. Lúc ấy lòng mình náo nức làm sao! Giờ trường vẫn có cây xanh, nhưng bao bọc khuôn viên không còn là hàng rào dâm bụt và me keo rủ bóng. Thay vào đó là hàng rào sắt và những bồn hoa uốn lượn cặp vòng. Cũng đẹp lắm vì hoa lá được tỉa cành, chăm bón công phu. Tuy vậy mình vẫn thích cái dân dã, đơn sơ của ngôi trường mình hồi ấy. Nó gần gũi, ấm áp làm sao đó!

Trường bây giờ cũng có sân sau. Khoảng sân này cặp sát mé sông. Có một khu vườn cỏ xanh mát mắt. Một sân chơi với cầu tuột, xích đu. Thậm chí có một hồ bơi xinh xắn cùng một vườn chim rộn rã, tưng bừng. Nhìn cảnh đó mình chợt nghĩ trẻ con sướng thật. Sướng hơn tụi mình.

Trường vắng lắm bồ ơi. Mùa hè mà. Hơn nữa là buổi trưa nhân viên về nghỉ hết. Học trò cũng không thấy bóng. Các lớp học dường như đang nằm say ngủ. Thỉnh thoảng, đâu đó vọng về tiếng chim ríu rít chuyền cành. Và nắng.

Nắng ngập sân trường, rọi vào hành lang sâu hun hút. Nhìn bóng nắng in thành vệt dài trên tường, mình lại nhớ đến cái bóng nắng trứng gà rọi từ mái ngói lớp mình ngày cũ. Ngày ấy chuyện nắng rọi loang lổ và mưa dột tứ tung là chuyện bình thường, ngày nào cũng gặp. Trong cái lớp học như vậy tụi mình vẫn cứ là học đọc, học viết ê a. Mà bồ nhớ không, hồi đó lớp năm, mình học với thầy gì nhỉ? Lâu quá mình quên mất tên rồi. Chỉ nhớ thầy đã đứng tuổi, tóc hoa râm, kính muộn xuống mũi, dáng cao cao, gầy gầy. Thầy hay gọi mình lên bảng. Thầy dạy bọn mình tính nhẩm, tính đố thiệt hay. Thầy cho mình thi đua. Trò nào giải đúng, giải nhanh, thầy cho con mười thật đỏ, thật to vào tập. Con 10 ấy không chỉ làm mắt bọn mình tròn xoe, rạng rỡ mà còn khiến cả mắt thầy cũng mãn nguyện, long lanh. Bây giờ thì chắc thầy đã chẳng còn. Nhưng những chuyện kể cuối tuần của thầy mình vẫn còn nhớ mãi.

Ngày ấy thầy hay kể cho tụi mình nghe những chuyện nói về "Tâm hồn cao thượng". Mình nhớ nhất là câu chuyện của "chú phó nề" với lời nhắn nhủ kèm theo của thầy: "Bàn tay con có thể lấm lem bùn đất, tấm áo con có thể loang lổ dầu sơn vì con phải kiếm ăn nhọc nhằn vất vả. Nhưng chớ để lòng mình hoen ố, lấm lem. Chớ để tâm hồn nhuốc nhơ, bẩn thỉu!" Những lời thầy dạy mình ghi khắc trong lòng, để rồi bôn ba xứ người, mình phải đổ mồ hôi đổi lấy chén cơm nhưng không bao giờ đánh đổi lương tâm lấy vinh hoa, phú quý. Mình luôn tự nhủ với lòng không thể bán rẻ linh hồn để làm điều sằng bậy! Ôi thầy yêu quý của con. Ước gì thầy có thể hiểu được thầy có ý nghĩa to lớn như thế nào trong sự trưởng thành của con hôm nay. Ước gì con cứ mãi là bé bỏng bên thầy. Ước gì con được gặp thầy lần nữa...

Thôi Lan nhé, thông cảm cho sự "lắm lời" của mình bởi cảm xúc cứ dâng trào ngập ứ. Mình cần tâm sự, sẻ chia.

Và Lan, bạn thân, bạn cũ, đồng cảnh, đồng hương... với mình sẽ hiểu được mình hơn ai hết. Một ngày nào đó, bạn hãy trở về, hãy đem con theo và nói với nó rằng: "Đây là ngôi trường của mẹ, là nơi mà mẹ được tắm mát trong tình yêu thương, nơi tuổi thơ mẹ xanh tươi như màu lá, nơi các thầy cô dạy mẹ làm người. Chính tai nơi này, mẹ đã "lớn lên"...

- Hết -

8. Văn mẫu Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa số 8

Đúng là thời gian trôi qua chẳng chờ đợi ai bao giờ, mới ngày nào còn là một học sinh lớp 7 ngây ngô, bỡ ngỡ, hồn nhiên trong sáng, ấy vậy mà sau 20 năm đã trở thành một người trưởng thành tất bật với bao bộn bề của cuộc sống. Tôi tìm về mái trường xưa đúng dịp kỷ niệm 50 năm thành lập trường, bao cảm xúc ùa về như một làn gió mát thổi qua tâm hồn tôi.

Mái trường Minh Khai đã có nhiều đổi thay khác xưa so với ngôi trường cách đây 20 năm, mọi thứ được nâng cấp, sửa sang, mở rộng và kiến thiết đẹp hơn xưa rất nhiều. Đứng trước sân trường tôi nhìn cánh cổng to cao biển tên đẹp đẽ nhớ về cánh cổng bé hẹp mỗi giờ tan học chen nhau đi qua rồi chợt mỉm cười. Chỉ còn những bóng cây xà cừ đã trở thành cây cổ thụ bao bọc ôm trọn cả sân trường, ngày trước những gốc cây chỉ chưa bằng một vòng tay mà giờ phải hai người ôm mới hết. Các dãy nhà được sơn sửa khang trang, sạch đẹp như vừa mới xây, và có thêm cả phòng thí nghiệm, phòng thực hành, trình chiếu. Dịp kỉ niệm 50 năm thành lập trường được tổ chức rất hoành tráng, cờ hoa và bóng bay rực rỡ khắp trường, mọi học sinh đều tụ hội về như một lời tri ân với mái trường đã rèn giũa chính mình nên người. Gặp lại bạn bè tôi rất vui, ai cũng đều đã thành đạt, công việc ổn định, nhiều bạn đã lập gia đình và mang cả con đi trông rất hạnh phúc. Những thầy cô sau 20 năm gặp lại đã già đi trông thấy, đặc biệt cô giáo chủ nhiệm lớp 9 vẫn nhớ tôi, còn hỏi tình hình công việc hiện nay.

Chuyến về thăm trường xưa đã mang lại cho tôi nhiều cảm xúc, tôi như được sống lại những năm tháng học trò với những trang sách, bài thi. Thời gian có trôi đi nhưng những gì là kỉ niệm của tôi dưới mái trường này sẽ mãi mãi còn ở lại.

- Hết -

Các bài văn mẫu Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa trên đây đều là chọn lọc từ các bài thi học sinh giỏi được viết ra bởi các bạn học sinh nên cách viết sẽ gần gũi. Các em cùng tham khảo để có thêm nhiều cách viết hơn, vận dụng vào bài làm dễ dàng.

Bài liên quan